射罴行

元代 杨维桢
草枯燎发原野赤,老罴愤起千军敌。将军名号巴而思,白羽惯数黄狼肋。 老罴决石如怒猊,将军立马攒霜蹄。满弓一射正贯脾,马前突立人而啼。 南山白额当道卧,东西之人不敢过。少年匹马随噪呼,从渠生拔白额须。 刳白额,作饭器,坐令泰山之妇歌好世。
cǎo liáo yuán chì   lǎo fèn qiān jūn jiāng jūn míng hào ér bái   guàn shù huáng láng    
lǎo jué shí   jiāng jūn zǎn shuāng mǎn gōng shè zhèng guàn   qián rén ér    
nán shān bái é dāng dào   dōng 西 zhī rén gǎn guò shào nián suí zào cóng   shēng bái é    
bái é   zuò fàn   zuò lìng tài shān zhī hǎo shì