深自妇氏归侍

宋代 陈著
我生贫非穷,有子环我膝。 深汝实居长,何可去顷刻。 顾从百里外,赘滞日复日。 事有不得已,我心常壹郁。 昨朝乌鹊喜,夜得归端的。 瀹洵急迎路,呼镫走奴卒。 归儿如犹子,先跳门限出。 女润卧东床,方困寒痰塞。 忽闻兄到家,夙恙一笑失。 骨肉恩爱重,此归真药石。 春风花气香,今夕是何夕。 酌汝一杯酒,听我言历历。 我老不任事,干蛊汝宜力。 汝母且多病,佐馈妇之职。 三弟要读书,惟汝身励率。 妹笄何以嫁,汝亦当纖悉。 如此复如此,汝坐能安席。 汝今虽有妇,未归未为毕。 而况危乱世,离别重凄恻。 一家得团栾,荼苦甘于蜜。 归来早归来,我年七十一。
shēng pín fēi qióng   yǒu zi huán  
shēn shí zhǎng   qǐng  
cóng bǎi wài   zhuì zhì  
shì yǒu de   xīn cháng  
zuó cháo què   guī duān  
yuè xún yíng   dèng zǒu  
guī ér yóu   xiān tiào mén xiàn chū  
rùn dōng chuáng   fāng kùn hán tán sāi  
wén xiōng dào jiā   yàng xiào shī  
ròu ēn ài zhòng   guī zhēn yào shí  
chūn fēng huā xiāng   jīn shì  
zhuó bēi jiǔ   tīng yán  
lǎo rèn shì   gàn  
qiě duō bìng   zuǒ kuì zhī zhí  
sān yào shū   wéi shēn  
mèi jià   dāng xiān  
  zuò néng ān  
jīn suī yǒu   wèi guī wèi wèi  
ér kuàng wēi luàn shì   bié zhòng  
jiā tuán luán   gān  
guī lái zǎo guī lái   nián shí