深夜

宋代 郭祥正
四天垂翠碧,一水湛星辰。寂寞殊方夜,漂流片叶深。 帝乡劳梦想,客路只风尘。钟鼓还催晓,深惭钓渭滨。
tiān chuí cuì   shuǐ zhàn xīng chén shū fāng piāo   liú piàn shēn    
xiāng láo mèng xiǎng   zhǐ fēng chén zhōng hái cuī xiǎo shēn   cán diào wèi bīn