沈孝孙孝感行,为谢医沈日新

宋代 郑元祐
吴东门,葑泥千顷曾无根。舟行滉漾渺无际,天水日夜相吐吞。 太平日久、人烟聚落散布洲渚上,绳擉网罟往往成人村。 沈仲说父、奉其高年之祖母,避喧却扫于此安晨昏。 说也不惟、文行一如李令伯,零丁孤苦、形影相依惟此祖与孙。 祖母今年九十岁,十年三蒙赐帛恩。孙扶母出拜君命,能无芳鲜列酒樽? 阿奶喜欢、一一为孙加啖歠,便出泄泻腑脏如雷奔。 耄龄久衰元气薄,数日不复欣盘飧。说忧形于色,苦形于言。 东吴世医沈君日新父,与沈世契、如水有委则有源。 新至切母脉,察母虚实寒与温。谓非药可疗,精凿曾经腊水浸,中有谷气可以回脾元。 作麋饮母病良愈,说也乐甚,再拜谢新难具论。嗟哉说与新,时之人,孝如说、艺如新,皆可敦薄俗、厚彝伦。 只今圣王敷五教、举逸民,一朝徵车轰动龙伯国,陈情有表应更语谆谆。 新也上医国固有道,说也孝感、可以假上帝通神。 明是谓同姓,不减骨肉亲。二子孝与艺,流布千秋春。
dōng mén   fēng qiān qǐng céng gēn zhōu xíng huàng yàng miǎo   tiān shuǐ xiāng tūn
tài píng jiǔ rén yān luò sàn zhōu zhǔ shàng   shéng chuò wǎng wǎng wǎng chéng rén cūn
shěn zhòng shuō fèng gāo nián zhī   xuān què sǎo ān chén hūn
shuō wéi wén xíng lìng   líng dīng xíng yǐng xiāng wéi sūn
jīn nián jiǔ shí suì   shí nián sān méng ēn sūn chū bài jūn mìng   néng fāng xiān liè jiǔ zūn  
ā nǎi huan wèi sūn jiā dàn chuò   biàn 便 chū xiè xiè zāng léi bēn
mào líng jiǔ shuāi yuán báo   shù xīn pán sūn shuō yōu xíng   xíng yán
dōng shì shěn jūn xīn   shěn shì shuǐ yǒu wěi yǒu yuán
xīn zhì qiè mài   chá shí hán wēn wèi fēi yào liáo   jīng záo céng jīng shuǐ jìn   zhōng yǒu huí yuán
zuò yǐn bìng liáng   shuō shén   zài bài xiè xīn nán lùn jiē zāi shuō xīn   shí zhī rén   xiào shuō xīn   jiē dūn báo hòu lún
zhī jīn shèng wáng jiào mín   zhāo zhēng chē hōng dòng lóng guó   chén qíng yǒu biǎo yīng gèng zhūn zhūn
xīn shàng guó yǒu dào   shuō xiào gǎn jiǎ shàng tōng shén
míng shì wèi tóng xìng   jiǎn ròu qīn èr zi xiào   liú qiān qiū chūn