神弦

宋代 范成大
双娥一去三千秋,粉篁春泪凝古愁。 神鼍悲鸣老龙怨,水为翻澜云为留。 素空逗露晚花泣,神官行水鳞僮湿。 潮声不平江风急,苍梧冥茫九山立。
shuāng é sān qiān qiū   fěn huáng chūn lèi níng chóu
shén tuó bēi míng lǎo lóng yuàn   shuǐ wèi fān lán yún wéi liú
kōng dòu wǎn huā   shén guān xíng shuǐ lín tóng shī 湿
cháo shēng píng jiāng fēng   cāng míng máng jiǔ shān