沈翁归自给谏叠石为二山居之后卒而其子参议君颜其斋曰存石志不忘也王子为作歌

明代 王世贞
沈翁昔日补天炼五色,天漏纵横完不得。且从河汉觅支机,肯向陵阳泣含璧。 一拳气夺二华青,双岭寒分洞庭碧。似压郁林太守归,况负奇章相公癖。 翁今已矣石尚存,内史不忝翁家门。尊者衣冠拜称丈,馀者罗列皆儿孙。 肃然乞我一诗去,欲披薜网穿云根。呜呼漱何必孙荆齿,冷何必夏统肠。 渴何必王烈髓,饥何必鲍靓粮。若翁有官不终日,男子立骨须坚强,嵜嵚磊砢俱无妨。
shěn wēng tiān liàn   tiān lòu zòng héng wán qiě cóng hàn zhī kěn   xiàng líng yáng hán    
quán duó èr huá qīng   shuāng lǐng hán fēn dòng tíng shì lín tài shǒu guī kuàng   zhāng xiàng gōng    
wēng jīn shí shàng cún   nèi shǐ tiǎn wēng jiā mén zūn zhě guān bài chēng zhàng   zhě luó liè jiē ér sūn    
rán shī   wǎng chuān 穿 yún gēn shù sūn jīng chǐ lěng 齿   xià tǒng cháng    
wáng liè suǐ   bào jìng liáng ruò wēng yǒu guān zhōng nán   jiān qiáng   qīn lěi luǒ fáng