神山歌

宋代 陆游
吾闻海中五神山,其根戴以十五鳌。 一朝六鳌被钓去,岱舆员峤沉洪涛。 尚余三山岿然在,当时不没争秋毫。 如何蓬莱又已浅,忽见平地生藜蒿。 伏羲迨今几万岁,世事如火煎油膏。 娶妻不敢待翁命,治水无暇怜儿号。 避谗奔楚仅得免,历聘返鲁终不遭。 老聃关尹亦又死,人实危脆无坚牢。 有口惟可饮醇醪,有手惟可持霜螯,勿令他人复笑汝,後有万世来滔滔。
wén hǎi zhōng shén shān   gēn dài shí áo
zhāo liù áo bèi diào   dài yuán qiáo chén hóng tāo
shàng sān shān kuī 岿 rán zài   dāng shí méi zhēng qiū háo
péng lái yòu qiǎn   jiàn píng shēng hāo
dài jīn wàn suì   shì shì huǒ jiān yóu gāo
gǎn dài wēng mìng   zhì shuǐ xiá lián ér hào
chán bēn chǔ jǐn miǎn   pìn fǎn zhōng zāo
lǎo dān guān yǐn yòu   rén shí wēi cuì jiān láo
yǒu kǒu wéi yǐn chún láo   yǒu shǒu wéi chí shuāng áo   lìng rén xiào   hòu yǒu wàn shì lái tāo tāo