沈仁可惠看灯蟹

宋代 周密
君不见天上妖蟆食天目,怪语空号玉川客。万古何伤明月明,可笑妖蟆终受磔。 又不见人间痴蝶掩夜灯,焦头烂额恃己能。烹煎不免取奇祸,亏蔽徒取人之憎。 二虫何知乃至此,飞走不能逃一死。附炎触热正可怜,喘杀人间褦襶子。 草泥夜黑溪火明,挺矛衷甲方横行。举烽止博褒姒笑,投阱何异长平坑。 我怜公子本无罪,人之不仁非自致。便为移封到酒泉,唤取曲生同一醉。
jūn jiàn tiān shàng yāo shí tiān   guài kōng hào chuān wàn shāng míng yuè míng   xiào yāo zhōng shòu zhé
yòu jiàn rén jiān chī dié yǎn dēng   jiāo tóu làn é shì néng pēng jiān miǎn huò   kuī rén zhī zēng
èr chóng zhī nǎi zhì   fēi zǒu néng táo yán chù zhèng lián   chuǎn shā rén jiān nài dài zi
cǎo hēi huǒ míng   tǐng máo zhōng jiǎ fāng héng xíng fēng zhǐ bāo xiào   tóu jǐng cháng píng kēng
lián gōng běn zuì   rén zhī rén fēi zhì biàn 便 wèi fēng dào jiǔ quán   huàn shēng tóng zuì