沈明远

宋代 曾几
维南有丝溪,溪石如水绿。瞻相百里间,抱负一夫足。 声名作灾怪,攻取及背腹。在者略无奇,溪神为颦蹙。 蛮烟瘴雨地,故旧实州牧。坐令数峰青,飞过大江渎。 何尝说向人,恐类和氏玉。公然遭夺攘,不使得藏伏。 广文到吾庐,索隐妙蓍卜。东坡韵险艰,句句巧追逐。 幽人所好山,已占一林谷。又兼小峥嵘,无乃太多欲。 端如耐久朋,相与会心曲。大胜轻薄儿,浮云变何速。
wéi nán yǒu   shí shuǐ 绿 zhān xiāng bǎi jiān bào      
shēng míng zuò zāi guài   gōng bèi zài zhě lüè   shén wèi pín    
mán yān zhàng   jiù shí zhōu zuò lìng shù fēng qīng fēi   guò jiāng    
cháng shuō xiàng rén   kǒng lèi shì gōng rán zāo duó rǎng   shǐ de 使 cáng    
guǎng 广 wén dào   suǒ yǐn miào shī bo dōng yùn xiǎn jiān   qiǎo zhuī zhú    
yōu rén suǒ hǎo shān   zhàn lín yòu jiān xiǎo zhēng róng   nǎi tài duō    
duān nài jiǔ péng   xiāng huì xīn shèng qīng ér   yún biàn