蜃楼歌

清代 成鹫
天空海阔波不兴,浴日浴月百宝生。海滨老人双眼明,昨宵仰见营室星。 帝命海若修乾城,六丁六甲胥效灵。骑箕传说版筑鸣,吴刚伐柯声丁丁。 扶桑若木为栋楹,龙宫珊瑚装画屏。天孙云锦交疏棂,空中楼阁随目成。 千尺百尺通杳冥,瑶台璇室差可京。玉堂金马意所轻,便欲埃风予上征。 排闼直入掉臂行,云霞接足飞腾腾。俛视下界如苍蝇,终朝仆仆昏不停。 随人啄腐还吞腥,焉知大鱼化为鹏。六月一息九万程,何时与尔徙南溟。 伫立久视中屏营,天门乍阖鸟西倾。繁华寂寞如转睛,重楼复道归太清。 中星熠熠云英英,谛观乃是大蛤精。鼓吻吐气成幻形,老人自歌还自听。 鼋鼍睡熟唤不醒,醒来但见桑田变沧海,高岸为谷深为陵。 迷楼绮阁今何在,铜驼荆棘分纵横。乾城终古长如此,何须东海访蓬瀛。
tiān kōng hǎi kuò xīng   yuè bǎi bǎo shēng hǎi bīn lǎo rén shuāng yǎn míng zuó   xiāo yǎng jiàn yíng shì xīng    
mìng hǎi ruò xiū qián chéng   liù dīng liù jiǎ xiào líng chuán shuō bǎn zhù míng   gāng shēng dīng dīng    
sāng ruò wèi dòng yíng   lóng gōng shān zhuāng huà píng tiān sūn yún jǐn jiāo shū líng kōng   zhōng lóu suí chéng    
qiān chǐ bǎi chǐ tōng yǎo míng   yáo tái xuán shì chā jīng táng jīn suǒ qīng biàn   便 āi fēng shàng zhēng    
pái zhí diào xíng   yún xiá jiē fēi téng téng miǎn shì xià jiè cāng ying zhōng   zhāo hūn tíng    
suí rén zhuó hái tūn xīng   yān zhī huà wèi péng liù yuè jiǔ wàn chéng   shí ěr nán míng    
zhù jiǔ shì zhōng bīng yíng   tiān mén zhà niǎo 西 qīng fán huá zhuǎn jīng zhòng   lóu dào guī tài qīng    
zhōng xīng yún yīng yīng   guān nǎi shì jīng wěn chéng huàn xíng lǎo   rén hái tīng    
yuán tuó shuì shú huàn xǐng   xǐng lái dàn jiàn sāng tián biàn cāng hǎi   gāo àn wèi shēn wèi líng  
lóu jīn zài   tóng tuó jīng fēn zòng héng qián chéng zhōng zhǎng   dōng hǎi fǎng péng 访 yíng