身老

宋代 韩淲
酬应于外久,身老气亦馁。混沦一区宇,涵澄即渊海。 雅俗诗书迁,炎冷岁节改。运转大化间,寿者亦何待。
chóu yìng wài jiǔ   shēn lǎo něi hùn lún hán   chéng yuān hǎi    
shī shū qiān   yán lěng suì jié gǎi yùn zhuàn huà jiān shòu   zhě 寿 dài