神驹篇

清代 张问陶
良马期千里,不辨骥与骜。卓哉武皇帝,高识薄九霄。 八骏绝蹄迹,六闲久寂寥。神驹西北来,振鬣风云骄。 许身龙虎匹,磊落不可招。以怀周王驾,目无汴水涛。 长鸣立大野,落日声萧萧。五花散云锦,拳曲如麟毛。 高蹄未经凿,气夺千人豪。居然自矜宠,安用九方皋。 饰以百宝络,缀以黄金镳。珠缨压脑重,连钱贴脊飘。 持之献天子,未拟汉蒲梢。
liáng qiān   biàn ào zhuó zāi huáng   gāo shí báo jiǔ xiāo
jùn jué   liù xián jiǔ liáo shén 西 běi lái   zhèn liè fēng yún jiāo
shēn lóng   lěi luò zhāo huái 怀 zhōu wáng jià   biàn shuǐ tāo
cháng míng   luò shēng xiāo xiāo huā sàn yún jǐn   quán lín máo
gāo wèi jīng záo   duó qiān rén háo rán jīn chǒng   ān yòng jiǔ fāng gāo
shì bǎi bǎo luò   zhuì huáng jīn biāo zhū yīng nǎo zhòng   lián qián tiē piāo
chí zhī xiàn tiān   wèi hàn shāo