申湖

唐代 薛能
昔年依峡寺,每日见申湖。下泪重来此,知心一已无。 雨霖舟色暗,岸拔木形枯。旧境深相恼,新春宛不殊。 方来寻熟侣,起去恨惊凫。忍事花何笑,喧吟瀑正粗。 堪忧从宦到,倍遣曩怀孤。上马终回首,傍人怪感吁。
nián xiá   měi jiàn shēn xià lèi chóng lái   zhī xīn
lín zhōu àn   àn xíng jiù jìng shēn xiāng nǎo   xīn chūn wǎn shū
fāng lái xún shú   hèn jīng rěn shì huā xiào   xuān yín zhèng
kān yōu cóng huàn dào   bèi qiǎn nǎng huái 怀 shàng zhōng huí shǒu   bàng rén guài gǎn