省中二首

宋代 王安石
大梁春雪满城泥,一马常瞻落日归。 身世自知还自笑,悠悠三十九年非。
liáng chūn xuě mǎn chéng   cháng zhān luò guī  
shēn shì zhī hái xiào   yōu yōu sān shí jiǔ nián fēi