生查子

唐代 刘侍读
深秋更漏长,滴尽银台烛。独步出幽闺,月晃波澄绿¤ 菱荷风乍触,一对鸳鸯宿。虚棹玉钗惊,惊起还相续。
shēn qiū gēng lòu zhǎng   jǐn yín tái zhú chū yōu guī   yuè huǎng chéng 绿   ¤
líng fēng zhà chù   duì yuān yāng 宿 zhào chāi jīng   jīng hái xiāng