圣俞受诏行田是时圣俞葬其弟公异未毕而去

宋代 刘敞
虫潦败耕耘,西成绝人望。乡农吁天意,守阙书屡上。 忧民圣天子,择吏贤宰相。王畿盖根本,岁赋在宽放。 曰君往行田,究彼荒稔状。一当薄其租,用以息民谤。 朝廷慎指使,推择无与让。非君精明姿,曷以致忠谅。 忧公剧私为,即夕治行仗。怀悲念其弟,卜日不果葬。 乃知体纯粹,世士难以尚。德泽既敷宣,风谣还历访。 归来悟明主,自致谁云妄。
chóng lǎo bài gēng yún   西 chéng jué rén wàng xiāng nóng tiān   shǒu quē shū shàng
yōu mín shèng tiān   xián zǎi xiàng wáng gài gēn běn   suì zài kuān fàng
yuē jūn wǎng xíng tián   jiū huāng rěn zhuàng dāng báo   yòng mín bàng
cháo tíng shèn zhǐ shǐ 使   tuī ràng fēi jūn jīng míng 姿   zhì zhōng liàng
yōu gōng wéi   zhì xíng zhàng huái 怀 bēi niàn   guǒ zàng
nǎi zhī chún cuì   shì shì nán shàng xuān   fēng yáo hái fǎng 访
guī lái míng zhǔ   zhì shuí yún wàng