省掖观梅和宋草堂韵

明代 杨基
玉肌瘦怯春风恼,唇红不褪香云老。 绮窗人静月初圆,笑觉飞琼颜色槁。 罗幄铜瓶小几边,银灯疏影砚台前。 一株初破休轻折,半朵犹含最可怜。 宫妆近眼人争爱,却恐愁多零落快。 莫教纤手嗅东风,谁画生香与真态。
shòu qiè chūn fēng nǎo   chún hóng tuì xiāng yún lǎo
chuāng rén jìng yuè chū yuán   xiào jué fēi qióng yán gǎo
luó tóng píng xiǎo biān   yín dēng shū yǐng yàn tāi qián
zhū chū xiū qīng zhé   bàn duǒ yóu hán zuì lián
gōng zhuāng jìn yǎn rén zhēng ài   què kǒng chóu duō líng luò kuài
jiào qiàn shǒu xiù dōng fēng   shuí huà shēng xiāng zhēn tài