绳翁初度

宋代 程公许
男儿十六已非孩,心地迷云渐剔开。 虽复词章当藻绘,要从德性植根荄。 谦和孝友能无愧,富贵功名付傥来。 但愿时平早还蜀,田间伴我劚蒿莱。
nán ér shí liù fēi hái   xīn yún jiàn kāi  
suī zhāng dāng zǎo huì   yào cóng xìng zhí gēn gāi  
qiān xiào yǒu néng kuì   guì gōng míng tǎng lái  
dàn yuàn shí píng zǎo hái shǔ   tián jiān bàn zhú hāo lái