神光寺

唐代 欧阳衮
香刹悬青磴,飞楼界碧空。石门栖怖鸽,慈塔绕归鸿。 有法将心镜,无名属性通。从来乐幽寂,寻觅未能穷。
xiāng shā xuán qīng dèng   fēi lóu jiè kōng shí mén   rào guī hóng 鸿
yǒu jiāng xīn jìng   míng shǔ xìng tōng cóng lái yōu   xún wèi néng qióng