升天桧

宋代 欧阳修
青牛西出关,老聃始著五千言。 白鹿去升天,尔来忽已三千年。 当时遗迹至今在,隐起苍桧犹依然。 惟能乘变化,所以为神仙。 驱鸾驾鹤须臾间,飘忽不见如云烟。 奈何此鹿起平地,更假草木相攀缘。 乃知神仙事茫昧,真伪莫究徒自传。 雪霜不改终古色,风雨有声当夏寒。 境清物老自可爱,何必诡怪穷根源。
qīng niú 西 chū guān   lǎo dān shǐ zhù qiān yán
bái 鹿 shēng tiān   ěr lái sān qiān nián
dāng shí zhì jīn zài   yǐn cāng guì yóu rán
wéi néng chéng biàn huà   suǒ wéi shén xiān
luán jià jiān   piāo jiàn yún yān
nài 鹿 píng   gèng jiǎ cǎo xiāng pān yuán
nǎi zhī shén xiān shì máng mèi   zhēn wěi jiū zhuàn
xuě shuāng gǎi zhōng   fēng yǒu shēng dāng xià hán
jìng qīng lǎo ài   guǐ guài qióng gēn yuán