声声慢(中吴感旧)

宋代 张炎
因风整帽,借柳维舟,休登故苑荒台。去岁何年,游处半入苍苔。白鸥旧盟未冷,但寒沙、空与愁堆。谩叹息,问西门洒泪,不忍徘徊。 眼底江山犹在,把冰弦弹断,苦忆颜回。一点归心,分付布袜青鞋。相寻已期到老,那知人、如此情怀。怅望久,海棠开、依旧燕来。
yīn fēng zhěng mào   jiè liǔ wéi zhōu   xiū dēng yuàn huāng tái suì nián   yóu chù bàn cāng tái bái ōu jiù méng wèi lěng   dàn hán shā kōng chóu duī mán tàn   wèn 西 mén lèi   rěn pái huái
yǎn jiāng shān yóu zài   bīng xián dàn duàn   yán huí diǎn guī xīn   fēn qīng xié xiāng xún dào lǎo   zhī rén qíng huái 怀 chàng wàng jiǔ   hǎi táng kāi jiù yàn lái