声声慢·云深山坞

宋代 吴文英
云深山坞,烟冷江皋,人生未易相逢。一笑灯前,钗行两两春容。清芳夜争真态,引生香、撩乱东风。探花手,与安排金屋,懊恼司空。憔悴敧翘委佩,恨玉奴销瘦,飞趁轻鸿。试问知心,尊前谁最情浓。连呼紫云伴醉,小丁香、才吐微红。还解语,待携归、行雨梦中。
yún shēn shān   yān lěng jiāng gāo   rén shēng wèi xiāng féng xiào dēng qián   chāi xíng liǎng liǎng chūn róng qīng fāng zhēng zhēn tài   yǐn shēng xiāng liáo luàn dōng fēng tàn huā shǒu   ān pái jīn   ào nǎo kōng qiáo cuì qiào wěi pèi   hèn xiāo shòu   fēi chèn qīng hóng 鸿 shì wèn zhī xīn   zūn qián shuí zuì qíng nóng lián yún bàn zuì   xiǎo dīng xiāng cái wēi hóng hái jiě   dài xié guī xíng mèng zhōng