声声慢  咏愁

明代 刘基
无踪无迹,难语难言,依依只在心曲。雨冷云昏日暮,海涯天角。 轻衾梦回酒醒,夜悠悠、虫响灯绿。事去也,纵相怜、不是那时金屋。 镜里清扬婉婉,凭朱槛、知他为谁颦蹙。凤老桐枯,惨淡九峰青矗。 湘江泪痕未尽,有哀猿、相伴幽独。向此际,更那堪怀古送目。
zōng   nán nán yán   zhī zài xīn lěng yún hūn hǎi   tiān jiǎo    
qīng qīn mèng huí jiǔ xǐng   yōu yōu chóng xiǎng dēng shì 绿 zòng xiāng   lián shì shí jīn        
jìng qīng yáng wǎn wǎn   píng zhū kǎn zhī wèi shuí pín fèng lǎo tóng cǎn dàn   jiǔ fēng qīng chù      
xiāng jiāng lèi hén wèi jǐn   yǒu āi yuán xiāng bàn yōu xiàng gèng   kān huái sòng 怀