声声慢·燕泥沾粉

宋代 周密
燕泥沾粉,鱼浪吹香,芳堤十里晴。静惹游丝,花边袅袅扶春。多情最怜飘泊,记章台、曾绾青青。堪爱处,是扑帘娇软,随马轻盈。 长是河桥三月,做一番晴雪,恼乱诗魂。带雨沾衣,罗襟点点离痕。休缀潘郎鬓影,怕绿窗、年少人惊。卷春去,翦东风、千缕碎云。
yàn zhān fěn   làng chuī xiāng   fāng shí qíng jìng yóu   huā biān niǎo niǎo chūn duō qíng zuì lián piāo   zhāng tái céng wǎn qīng qīng kān ài chù   shì lián jiāo ruǎn   suí qīng yíng
cháng shì qiáo sān yuè   zuò fān qíng xuě   nǎo luàn shī hún dài zhān   luó jīn diǎn diǎn hén xiū zhuì pān láng bìn yǐng   绿 chuāng nián shào rén jīng juǎn chūn   jiǎn dōng fēng qiān suì yún