声声慢·修洁孤高

宋代 李曾伯
修洁孤高,凌霜傲雪,萧然尘外丰姿。一白无瑕,玉堂茅舍俱宜。飘飘羽衣缟袂,都不染、富贵膏脂。调羹事,看水边清瘦,雨后红肥。 偏爱春工尚浅,向南枝信透,东阁香霏。翠袖犹寒,不禁弱质柔肌。浑如故人邂逅,聊相与、一笑开眉。归去晚,任帘栊、深闭未知。
xiū jié gāo   líng shuāng ào xuě   xiāo rán chén wài fēng 姿 bái xiá   táng máo shè piāo piāo gǎo mèi   dōu rǎn guì gāo zhī tiáo gēng shì   kàn shuǐ biān qīng shòu   hòu hóng féi
piān ài chūn gōng shàng qiǎn   xiàng nán zhī xìn tòu   dōng xiāng fēi cuì xiù yóu hán   jīn ruò zhì róu hún rén xiè hòu   liáo xiāng xiào kāi méi guī wǎn   rèn lián lóng shēn wèi zhī