声声慢·西风坠绿

宋代 刘辰翁
西风坠绿。唤起春娇,嫣然困倚修竹。落帽人来,花艳乍惊郎目。相思尚带旧子,甚凄凉、未忺妆束。吟鬓底,伴寒香一朵,并簪黄菊。却待金盘华屋。园林静、多情怎禁幽独。蛱蝶应愁,明日落红难触。那堪雁霜渐重,怕黄昏、欲睡未足。翠袖冷,且莫辞、花下秉烛。
西 fēng zhuì 绿 huàn chūn jiāo   yān rán kùn xiū zhú luò mào rén lái   huā yàn zhà jīng láng xiāng shàng dài jiù zi   shén liáng wèi xiān zhuāng shù yín bìn   bàn hán xiāng duǒ   bìng zān huáng què dài jīn pán huá yuán lín jìng duō qíng zěn jìn yōu jiá dié yīng chóu   míng luò hóng nán chù kān yàn shuāng jiàn zhòng   huáng hūn shuì wèi cuì xiù lěng   qiě huā xià bǐng zhú