声声慢(为高菊墅赋)

宋代 张炎
寒花清事,老圃闲人,相看秋色霏霏。带叶分根,空翠半湿荷衣。沅湘旧愁未减,有黄金、难铸相思。但醉里,把苔笺重谱,不许春知。 聊慰幽怀古意,且频簪短帽,休怨斜晖。采摘无多,一笑竟日忘归。从教护香径小,似东山、还似东篱。待去隐,怕如今、不是晋时。
hán huā qīng shì   lǎo xián rén   xiāng kàn qiū fēi fēi dài fēn gēn   kōng cuì bàn shī 湿 yuán xiāng jiù chóu wèi jiǎn   yǒu huáng jīn nán zhù xiāng dàn zuì   tái jiān zhòng   chūn zhī
liáo wèi yōu huái 怀   qiě pín zān duǎn mào   xiū yuàn xié huī cǎi zhāi duō   xiào jìng wàng guī cóng jiào xiāng jìng xiǎo   shì dōng shān hái shì dōng dài yǐn   jīn shì jìn shí