胜胜慢/声声慢

宋代 王之道
菊团封绿,莲萼凋红,萧然独见芳姿。短墙高榭,疏筠怪石偏宜。香遍秋风到处,微雨过、清露零时。花阴下,称笺毫唱和,杖履追随。曷似江头竹外,凌霜犯雪,岁晚争奇。夕赏朝吟,劝秋莫放离披。细看石楠玉茗,叶纵似、风韵输伊。最好处,拥新妆、临鉴碧溪。
tuán fēng 绿   lián è diāo hóng   xiāo rán jiàn fāng 姿 duǎn qiáng gāo xiè   shū yún guài shí piān xiāng biàn qiū fēng dào chù   wēi guò qīng líng shí huā yīn xià   chēng jiān háo chàng   zhàng zhuī suí shì jiāng tóu zhú wài   líng shuāng fàn xuě   suì wǎn zhēng shǎng cháo yín   quàn qiū fàng kàn shí nán míng   zòng shì fēng yùn shū zuì hǎo chù   yōng xīn zhuāng lín jiàn