胜胜慢/声声慢

宋代 晁补之
朱门深掩,摆荡春风,无情镇欲轻飞。断肠如雪,撩乱去点人衣。朝来半和细雨,向谁家、东馆西池。算未肯、似桃含红蕊,留待郎归。 还记章台往事,别后纵青青,似旧时垂。灞岸行人多少,竟折柔支。而今恨啼露叶,镇香街、抛掷因谁。又争可、妒郎夸春草,步步相随。
zhū mén shēn yǎn   bǎi dàng chūn fēng   qíng zhèn qīng fēi duàn cháng xuě   liáo luàn diǎn rén zhāo lái bàn   xiàng shuí jiā dōng guǎn 西 chí suàn wèi kěn shì táo hán hóng ruǐ   liú dài láng guī
hái zhāng tái wǎng shì   bié hòu zòng qīng qīng   shì jiù shí chuí àn xíng rén duō shǎo   jìng zhé róu zhī ér jīn hèn   zhèn xiāng jiē pāo zhì yīn shuí yòu zhēng láng kuā chūn cǎo   xiāng suí