声声慢·□声短棹

宋代 张俨
□声短棹,柳色长条,无花但觉风香。万境天开,逸兴纵我清狂。白鸥更闲似我,趁平芜、飞过斜阳。重叹息,却如何不□,梦里黄粱。 一自三高非旧,把诗囊酒具,千古凄凉。近日烟波,乐事尽逐渔忙。山横洞庭夜月,似潇湘、不似潇湘。归未得,数清游、多在水乡。
  shēng duǎn zhào   liǔ cháng tiáo   huā dàn jué fēng xiāng wàn jìng tiān kāi   xìng zòng qīng kuáng bái ōu gèng xián shì   chèn píng fēi guò xié yáng zhòng tàn   què     mèng huáng liáng
sān gāo fēi jiù   shī náng jiǔ   qiān liáng jìn yān   shì jǐn zhú máng shān héng dòng tíng yuè   shì xiāo xiāng shì xiāo xiāng guī wèi   shǔ qīng yóu duō zài shuǐ xiāng