声声慢·凭高入梦

宋代 吴文英
凭高入梦,摇落关情,寒香吹尽空岩。坠叶消红,欲题秋讯难缄。重阳正隔残照,趁西风、不响云尖。乘半暝、看残山濯翠,剩水开奁。 暗省长安年少,几传杯吊甫,把菊招潜。身老江湖,心随飞雁天南。乌纱倩谁重整,映风林、钩玉纤纤。漏声起,乱星河、入影画檐。
píng gāo mèng   yáo luò guān qíng   hán xiāng chuī jǐn kōng yán zhuì xiāo hóng   qiū xùn nán jiān chóng yáng zhèng cán zhào   chèn 西 fēng xiǎng yún jiān chéng bàn míng kàn cán shān zhuó cuì   shèng shuǐ kāi lián
àn shěng cháng ān nián shào   chuán bēi diào   zhāo qián shēn lǎo jiāng   xīn suí fēi yàn tiān nán shā qiàn shuí chóng zhěng   yìng fēng lín gōu xiān xiān lòu shēng   luàn xīng yǐng huà yán