声声慢·门当竹径

宋代 张俨
门当竹径,鹭管苔矶,烟波自有闲人。棹入孤村,落照正满寒汀。桃花远迷洞口,想如今、方信无秦。醉梦醒,向沧浪容与,净濯兰缨。欸乃一声归去,对笔床茶灶,寄傲幽情。雨笠风蓑,古意谩说玄真。知鱼淡然自乐,钓清名、空在丝纶。笑未已,笑严陵、还笑渭滨。
mén dāng zhú jìng   guǎn tái   yān yǒu xián rén zhào cūn   luò zhào zhèng mǎn hán tīng táo huā yuǎn dòng kǒu   xiǎng jīn fāng xìn qín zuì mèng xǐng   xiàng cāng làng róng   jìng zhuó lán yīng ǎi nǎi shēng guī   duì chuáng chá zào   ào yōu qíng fēng suō   màn shuō xuán zhēn zhī dàn rán   diào qīng míng kōng zài lún xiào wèi   xiào yán líng hái xiào wèi bīn