声声慢·六铢衣细

宋代 吴文英
六铢衣细,一叶舟轻,黄芦堪笑浮槎。何处汀洲,云澜锦浪无涯。秋姿澹凝水色,艳真香、不染春华。笑归去,傍金波开户,翠屋为家。回施红妆青镜,与一川平绿,五月晴霞。?玉杯中,西风不到窗纱。端的旧莲深薏,料采菱、新曲羞夸。秋潋滟,对年年、人胜似花。
liù zhū   zhōu qīng   huáng kān xiào chá chǔ tīng zhōu   yún lán jǐn làng qiū 姿 dàn níng shuǐ   yàn zhēn xiāng rǎn chūn huā xiào guī   bàng jīn kāi   cuì wèi jiā huí shī hóng zhuāng qīng jìng   chuān píng 绿   yuè qíng xiá 。?   ? bēi zhōng   西 fēng dào chuāng shā duān jiù lián shēn   liào cǎi líng xīn xiū kuā qiū liàn yàn   duì nián nián rén shèng huā