声声慢 凉陉寄内

宋代 蔡松年
青芜平野,小雨千峰,还成暮陉寒色。裁翦芸窗,忆得伴人良夕。遥怜几重眉黛,恨相逢、少於行役。梨花泪,正宫衣春瘦,晓红无力。应怪浮云夫婿,不解趁新醅,醉眠凉月。怨入关河,西去又传音息。谁知倦游心事,向年来、苦思泉石。人未老,约闾峰、多占秀碧。
qīng píng   xiǎo qiān fēng   hái chéng xíng hán cái jiǎn yún chuāng   bàn rén liáng yáo lián zhòng méi dài   hèn xiāng féng shǎo xíng huā lèi   zhèng gōng chūn shòu   xiǎo hóng yīng guài yún 婿   jiě chèn xīn pēi   zuì mián liáng yuè yuàn guān   西 yòu chuán yīn shéi zhī juàn yóu xīn shì   xiàng nián lái quán shí rén wèi lǎo   yuē fēng duō zhàn xiù