声声慢·荷衣消翠

宋代 张俨
荷衣消翠,蕙带余香,灯前共语生平。苦竹黄芦,都是梦里游情。西湖几番夜雨,怕如今、冷却鸥盟。倩寄远,见故人说道,杜老飘零。 难挽清风飞佩,有相思都在,断柳长汀。此别何如,一笑写入瑶琴。天空水云变色,任愔愔、山鬼愁听。兴未已,更何妨、弹到广陵。
xiāo cuì   huì dài xiāng   dēng qián gòng shēng píng zhú huáng   dōu shì mèng yóu qíng 西 fān   jīn lěng què ōu méng qiàn yuǎn   jiàn rén shuō dào   lǎo piāo líng
nán wǎn qīng fēng fēi pèi   yǒu xiāng dōu zài   duàn liǔ cháng tīng bié   xiào xiě yáo qín tiān kōng shuǐ yún biàn   rèn yīn yīn shān guǐ chóu tīng xīng wèi   gèng fáng dàn dào guǎng 广 líng