声声慢·寒筲惊坠

宋代 吴文英
寒筲惊坠,香豆初收,银床一夜霜深。乱泻明珠,金盘来荐清斟。绿窗细剥檀皱,料水晶、微损春簪。风韵处,惹手香酥润,樱口脂侵。 重省追凉前事,正风吟莎井,月碎苔阴。颗颗相思,无情漫搅秋心。银台翦花杯散,梦阿娇、金屋沈沈。甚时见,露十香、钗燕坠金。
hán shāo jīng zhuì   xiāng dòu chū shōu   yín chuáng shuāng shēn luàn xiè míng zhū   jīn pán lái jiàn qīng zhēn 绿 chuāng tán zhòu   liào shuǐ jīng wēi sǔn chūn zān fēng yùn chù   shǒu xiāng rùn   yīng kǒu zhī qīn
zhòng shěng zhuī liáng qián shì   zhèng fēng yín shā jǐng   yuè suì tái yīn xiāng   qíng màn jiǎo qiū xīn yín tái jiǎn huā bēi sàn   mèng ā jiāo jīn shěn shěn shén shí jiàn   shí xiāng chāi yàn zhuì jīn