声声慢 赋柑花

宋代 朱晞颜
瀼瀼微露,熏骨浓芳,清暑绝点珠玑。不梦风寒,繁艳自有冰肌。 尽任蛮烟瘴雨,向炎洲、偷换朱衣。情缘短、绝无芳梦,飞度江陑。 犹记传来纤手,蔼香名三日,赏遍吴姬。纵使馨儿妖丽,谁与心期。 伤情坠楼恩重,忍尘沙、玉瘗珠遗。馀韵在,返清魂、环佩夜归。
ráng ráng wēi   xūn nóng fāng   qīng shǔ jué diǎn zhū mèng fēng hán fán   yàn yǒu bīng    
jǐn rèn mán yān zhàng   xiàng yán zhōu tōu huàn zhū qíng yuán duǎn jué fāng mèng fēi jiāng   ér        
yóu zhuàn lái qiàn shǒu   ǎi xiāng míng sān   shǎng biàn zòng shǐ xīn 使 ér yāo shuí   xīn    
shāng qíng zhuì lóu ēn zhòng   rěn chén shā zhū yùn zài fǎn qīng   hún huán pèi guī