声声慢(残梦和儿韵)

宋代 赵功可
情痴倦极,天阔归迟,吟魂无力随风。月落墙阴,一屏睡睫濛濛。邯郸平生难记,记花前、犹醉金钟。留连处,忽一声山外,吹度晴钟。 觉来重重追忆,似游尘飞去,那拾遗踪。寄谢芳卿,向来曾主芙蓉。人间兴亡万感,看千年、与梦皆空。披衣起,倚阑干、人在笑中。
qíng chī juàn   tiān kuò guī chí   yín hún suí fēng yuè luò qiáng yīn   píng shuì jié méng méng hán dān píng shēng nán   huā qián yóu zuì jīn zhōng liú lián chù   shēng shān wài   chuī qíng zhōng
jué lái chóng chóng zhuī   shì yóu chén fēi   shí zōng xiè fāng qīng   xiàng lái céng zhǔ róng rén jiān xīng wáng wàn gǎn   kàn qiān nián mèng jiē kōng   lán gān rén zài xiào zhōng