声声慢·挨晴拶暖

宋代 吴潜
挨晴拶暖,载酒呼朋,夷犹东圃西园。绿萼枝头,两三初破轻寒。平生自甘寂寞,占冷妆、不为人妍。林逋去,问疏影香暗,谁赋其间。空想故山奇事,正烟横岭曲,月浸溪湾。杏错桃讹,那时青子都圆。惟饶梦窗知处,对翠禽、依约神仙。休引角,怕征人、泪落塞边。
āi qíng nuǎn   zài jiǔ péng   yóu dōng 西 yuán 绿 è zhī tóu   liǎng sān chū qīng hán píng shēng gān   zhàn lěng zhuāng wéi rén yán lín   wèn shū yǐng xiāng àn   shuí jiān kōng xiǎng shān shì   zhèng yān héng lǐng   yuè jìn wān xìng cuò táo é   shí qīng dōu yuán wéi ráo mèng chuāng zhī chù   duì cuì qín yuē shén xiān xiū yǐn jiǎo   zhēng rén lèi luò sāi biān