声声慢

宋代 张阁
长天霞散,远浦潮平,危阑注目江皋。长记年年荣遇,同是今朝。金銮两回命相,对清光、频许挥毫。雍容久,正茶杯初赐,香袖时飘。 归去玉堂深夜,泥封罢,金莲一寸才烧。帝语丁宁,曾被华衮亲褒。如今谩劳梦想,叹尘踪、杳隔仙鳌。无聊意,强当歌对酒怎消。
cháng tiān xiá sàn   yuǎn cháo píng   wēi lán zhù jiāng gāo zhǎng nián nián róng   tóng shì jīn zhāo jīn luán liǎng huí mìng xiāng   duì qīng guāng pín huī háo yōng róng jiǔ   zhèng chá bēi chū   xiāng xiù shí piāo
guī táng shēn   fēng   jīn lián cùn cái shāo dīng níng   céng bèi huá gǔn qīn bāo jīn màn láo mèng xiǎng   tàn chén zōng yǎo xiān áo liáo   qiáng dāng duì jiǔ zěn xiāo