声声慢

宋代 张炎
秋高,光景奇绝,与姜白石垂虹夜游,同一清致也。 晴光转树,晓气分岚,何人野渡横舟。断柳枯蝉,凉意正满西州。匆匆载花载酒,便无情、也自风流。芳昼短,奈不堪深夜,秉烛来游。 谁识山中朝暮,向白云一笑,今古无愁。散发吟商,此兴万里悠悠。清狂未应似我,倚高寒、隔水呼鸥。须待月,许多清、都付与秋。
qiū gāo   guāng jǐng jué   jiāng bái shí chuí hóng yóu   tóng qīng zhì
qíng guāng zhuǎn shù   xiǎo fēn lán   rén héng zhōu duàn liǔ chán   liáng zhèng mǎn 西 zhōu cōng cōng zài huā zài jiǔ   biàn 便 qíng fēng liú fāng zhòu duǎn   nài kān shēn   bǐng zhú lái yóu
shuí shí shān zhōng zhāo   xiàng bái yún xiào   jīn chóu sàn yín shāng   xīng wàn yōu yōu qīng kuáng wèi yìng shì   gāo hán shuǐ ōu dài yuè   duō qīng dōu qiū