声声令

宋代 张介
帘移碎影,香褪衣襟。旧家庭院嫩苔侵。东风过尽,暮云锁,绿窗深。怕对人、闲枕剩衾。楼底轻阴。春信断,怯登临。断肠魂梦两沈沈。花飞水远,便从今。莫追寻。又怎禁、蓦地上心。
lián suì yǐng   xiāng tuì jīn jiù jiā tíng yuàn nèn tái qīn dōng fēng guò jǐn   yún suǒ   绿 chuāng shēn duì rén xián zhěn shèng qīn lóu qīng yīn chūn xìn duàn   qiè dēng lín duàn cháng hún mèng liǎng shěn shěn huā fēi shuǐ yuǎn   biàn 便 cóng jīn zhuī xún yòu zěn jìn shàng xīn