盛山十二诗·胡卢沼
疏凿徒为巧,圆洼自可澄。倒花纷错秀,鉴月静涵冰。
shū
疏
záo
凿
tú
徒
wèi
为
qiǎo
巧
,
yuán
圆
wā
洼
zì
自
kě
可
chéng
澄
。
。
dào
倒
huā
花
fēn
纷
cuò
错
xiù
秀
,
jiàn
鉴
yuè
月
jìng
静
hán
涵
bīng
冰
。
。