生日谢朱约山和来韵

宋代 文天祥
元丰五年正月日,洛中耆英佳话出。 当时韩公七十九,欢噱赓酬老吟笔。 伟然冠剑照孔鸾,鲐背鸠杖蒲轮安。 韩公而下文宽夫,相高以寿不以官。 洛尘已随流水急,云仍相逢松下石。 顾我行辈真我来,兼谟故事强安排。 约对青山共长久,醉歌要赛滁州守。 愿随后社著深衣,阑风伏雨从是非。 便令携樽西墅去,山花山鸟为歌舞。 招招瑶母来庭闱,拍手共笑偷桃儿。 吾山陂陀白云满,猿鹤司我北门管。 紫霞隔断鸡犬声,下有琥珀滋长龄。 向来福地七十二,此亦清高仙地位。 朝游崑崙暮崆峒,驾风鞭霆迎我公。 丹崖翠壁千万丈,与公上上上上上。
yuán fēng nián zhēng yuè   luò zhōng yīng jiā huà chū  
dāng shí hán gōng shí jiǔ   huān jué gēng chóu lǎo yín  
wěi rán guān jiàn zhào kǒng luán   tái bèi jiū zhàng lún ān  
hán gōng ér xià wén kuān   xiāng gāo shòu 寿 guān  
luò chén suí liú shuǐ   yún réng xiāng féng sōng xià shí  
háng bèi zhēn lái   jiān shì qiáng ān pái  
yuē duì qīng shān gòng cháng jiǔ   zuì yào sài chú zhōu shǒu  
yuàn suí hòu shè zhù shēn   lán fēng cóng shì fēi  
biàn 便 lìng xié zūn 西 shù   shān huā shān niǎo wèi  
zhāo zhāo yáo lái tíng wéi   pāi shǒu gòng xiào tōu táo ér  
shān tuó bái yún mǎn   yuán běi mén guǎn  
xiá duàn quǎn shēng   xià yǒu cháng líng  
xiàng lái shí èr   qīng gāo xiān wèi  
cháo yóu kūn lún kōng tóng   jià fēng biān tíng yíng gōng  
dān cuì qiān wàn zhàng   gōng shàng shàng shàng shàng shàng