生日

宋代 文天祥
忆昔闲居日,端二逢始生。 升堂拜亲寿,抠衣接宾荣。 载酒出郊去,江花相送迎。 诗歌和盈轴,铿戛金石声。 于时果何时,朝野方休明。 人生足自乐,帝力无能名。 譬如江海鱼,与水俱忘情。 讵知君父恩。 天地同生成。 旄头忽堕地,氛雾迷三精。 黄屋朔风卷,园林杀气平。 四海靡所骋,三年老于行。 宾僚半荡覆,妻子同飘零。 无几哭慈母,有顷遭溃兵。 束兵献穹帐,囚首送空囹。 痛甚衣冠烈,甘于鼎镬烹。 死生久已定,宠辱安足惊。 不图坐罗网,四见槐云青。 朱颜日复少,玄发益以星。 往事真蕉鹿,浮名一草萤。 牢愁写玄语,初度感骚经。 朝登蓬莱门,暮涉芙蓉城。 忽复临故国,摇摇我心旌。 想见家下人,念我涕为倾。 交朋说畴昔,惆怅鸡豚盟。 空花从何来,为吾舞娉婷。 莫道无人歌,时鸟不可听。 达人贵知命,俗士空劳形。 吾生复安适,拄颊观苍冥。
xián   duān èr féng shǐ shēng  
shēng táng bài qīn shòu 寿   kōu jiē bīn róng  
zài jiǔ chū jiāo   jiāng huā xiāng sòng yíng  
shī yíng zhóu   kēng jiá jīn shí shēng  
shí guǒ shí   cháo fāng xiū míng  
rén shēng   néng míng  
jiāng hǎi   shuǐ wàng qíng  
zhī jūn ēn  
tiān tóng shēng chéng  
máo tóu duò   fēn sān jīng  
huáng shuò fēng juǎn   yuán lín shā píng  
hǎi suǒ chěng   sān nián lǎo xíng  
bīn liáo bàn dàng   tóng piāo líng  
  yǒu qǐng zāo kuì bīng  
shù bīng xiàn qióng zhàng   qiú shǒu sòng kōng líng  
tòng shén guān liè   gān dǐng huò pēng  
shēng jiǔ dìng   chǒng ān jīng  
zuò luó wǎng   jiàn huái yún qīng  
zhū yán shǎo   xuán xīng  
wǎng shì zhēn jiāo 鹿   míng cǎo yíng  
láo chóu xiě xuán   chū gǎn sāo jīng  
cháo dēng péng lái mén   shè róng chéng  
lín guó   yáo yáo xīn jīng  
xiǎng jiàn jiā xià rén   niàn wèi qīng  
jiāo péng shuō chóu   chóu chàng tún méng  
kōng huā cóng lái   wèi pīng tíng  
dào rén   shí niǎo tīng  
rén guì zhī mìng   shì kōng láo xíng  
shēng ān shì   zhǔ jiá guān cāng míng