升平乐

宋代 吴镒
水阁层台,短亭深院,依稀万木笼阴。飞暑无涯,行去有势,晚来细雨回晴。庭槐转影,纱厨两两蝉鸣。幽梦断枕,金猊旋热,兰炷微薰。 堪命俊才俦侣,对华筵坐列,朱履红裙。檀板轻敲,金樽满泛,纵交畏日西沉。金丝玉管,间歌喉、时奏清音。
shuǐ céng tái   duǎn tíng shēn yuàn   wàn lóng yīn fēi shǔ   xíng yǒu shì   wǎn lái huí qíng tíng huái zhuǎn yǐng   shā chú liǎng liǎng chán míng yōu mèng duàn zhěn   jīn xuán   lán zhù wēi xūn
kān mìng jùn cái chóu   duì huá yán zuò liè   zhū hóng qún tán bǎn qīng qiāo   jīn zūn mǎn fàn   zòng jiāo wèi 西 chén jīn guǎn   jiān hóu shí zòu qīng yīn