升平词十首

唐代 薛能
瑞气绕宫楼,皇居信上游。远冈连圣祚,平地载神州。 会合皆重译,潺湲近八流。中兴岂假问,据此自千秋。 寥泬敞延英,朝班立位横。宣传无草动,拜舞有衣声。 鸳瓦霜消湿,虫丝日照明。辛勤自不到,遥见似前程。 处处是欢心,时康岁已深。不同三尺剑,应似五弦琴。 寿笑山犹尽,明嫌日有阴。何当怜一物,亦遣断愁吟。 曙质绝埃氛,彤庭列禁军。圣颜初对日,龙尾竞缘云。 佩响交成韵,帘阴暖带纹。逍遥岂有事,于此咏南薰。 一物至周天,洪纤尽晏然。车书无异俗,甲子并丰年。 奇技皆归朴,征夫亦服田。君王故不有,台鼎合韦弦。 日日听歌谣,区中尽祝尧。虫蝗初不害,夷狄近全销。 史笔惟书瑞,天台绝见妖。因令匹夫志,转欲事清朝。 品物尽昭苏,神功复帝谟。他时应有寿,当代且无虞。 赐历通遐俗,移关入半胡。鹪鹩一何幸,于此寄微躯。 无战复无私,尧时即此时。焚香临极早,待月卷帘迟。 端拱乾坤内,何言黈纩垂。君看圣明验,只此是神龟。 旭日上清穹,明堂坐圣聪。衣裳承瑞气,冠冕盖重瞳。 花木经宵露,旌旗入仗风。何期于此地,见说是神工。 五帝三皇主,萧曹魏邴臣。文章惟返朴,戈甲尽生尘。 谏纸应无用,朝纲自有伦。升平不可记,所见是闲人。
ruì rào gōng lóu   huáng xìn shàng yóu yuǎn gāng lián shèng zuò   píng zài shén zhōu
huì jiē chóng   chán yuán jìn liú zhōng xīng jiǎ wèn   qiān qiū
liáo jué chǎng yán yīng   cháo bān wèi héng xuān chuán cǎo dòng   bài yǒu shēng
yuān shuāng xiāo shī 湿   chóng zhào míng xīn qín dào   yáo jiàn shì qián chéng
chù chù shì huān xīn   shí kāng suì shēn tóng sān chǐ jiàn   yīng shì xián qín
shòu 寿 xiào shān yóu jǐn   míng xián yǒu yīn dāng lián   qiǎn duàn chóu yín
shǔ zhì jué āi fēn   tóng tíng liè jìn jūn shèng yán chū duì   lóng wěi jìng yuán yún
pèi xiǎng jiāo chéng yùn   lián yīn nuǎn dài wén xiāo yáo yǒu shì   yǒng nán xūn
zhì zhōu tiān   hóng xiān jǐn yàn rán chē shū   jiǎ bìng fēng nián
jiē guī   zhēng tián jūn wáng yǒu   tái dǐng wéi xián
tīng yáo   zhōng jǐn zhù yáo chóng huáng chū hài   jìn quán xiāo
shǐ wéi shū ruì   tiān tāi jué jiàn yāo yīn lìng zhì   zhuǎn shì qīng cháo
pǐn jǐn zhāo   shén gōng shí yīng yǒu shòu 寿   dāng dài qiě
tōng xiá   guān bàn jiāo liáo xìng   wēi
zhàn   yáo shí shí fén xiāng lín zǎo   dài yuè juàn lián chí
duān gǒng qián kūn nèi   yán tǒu kuàng chuí jūn kàn shèng míng yàn   zhī shì shén guī
shàng qīng qióng   míng táng zuò shèng cōng shang chéng ruì   guān miǎn gài zhòng tóng
huā jīng xiāo   jīng zhàng fēng   jiàn shuō shì shén gōng
sān huáng zhǔ   xiāo cáo wèi bǐng chén wén zhāng wéi fǎn piáo   jiǎ jǐn shēng chén
jiàn zhǐ yīng yòng   cháo gāng yǒu lún shēng píng   suǒ jiàn shì xián rén