圣井亭

宋代 张镃
重到虚亭意豁然,望高容易觉秋天。 山边旷野全无水,树杂轻烟日有田。 极目几时忘去路,西风何日送归船。 残蝉更唤斜阳好,衬出金刚翠篠边。
zhòng dào tíng huò rán   wàng gāo róng jué qiū tiān  
shān biān kuàng quán shuǐ   shù qīng yān yǒu tián  
shí wàng   西 fēng sòng guī chuán  
cán chán gèng huàn xié yáng hǎo   chèn chū jīn gāng cuì xiǎo biān