圣柬将寓于卫行乞食于齐有可怜之色再次韵感

宋代 黄庭坚
鲁公但食粥,百口常忧煎。 金张席贵宠,奴隶乘朱轩。 丈夫例寒饿,万世无後先。 风霾天作恶,雷亦怒阗阗。 俄顷花柳静,烟暖谷鸟喧。 人事每如此,翻覆不常然。 下流多谤议,高位又疾颠。 空余壮士志,不逐四时迁。
gōng dàn shí zhōu   bǎi kǒu cháng yōu jiān
jīn zhāng guì chǒng   chéng zhū xuān
zhàng hán è 饿   wàn shì hòu xiān
fēng mái tiān zuò è   léi tián tián
é qǐng huā liǔ jìng   yān nuǎn niǎo xuān
rén shì měi   fān cháng rán
xià liú duō bàng   gāo wèi yòu diān
kòng zhuàng shì zhì   zhú shí qiān