圣柬将寓于卫行乞食于齐有可怜之色再次韵感

宋代 黄庭坚
温气冰底归,忽忽六过旬。 园林改柯叶,鸟声日日新。 耕稼百年外,四郊无短闉。 高丘试顾望,俯仰迹已陈。 信陵松郁郁,不见曩时人。 空怀负暄赏,莫望属车尘。 腹中书万卷,阽死沟壑滨。 投壶与射覆,一笑物皆春。
wēn bīng guī   liù guò xún
yuán lín gǎi   niǎo shēng xīn
gēng jià bǎi nián wài   jiāo duǎn yīn
gāo qiū shì wàng   yǎng chén
xìn líng sōng   jiàn nǎng shí rén
kōng huái 怀 xuān shǎng   wàng shǔ chē chén
zhōng shū wàn juàn   yán gōu bīn
tóu shè   xiào jiē chūn